Tối Chủ Nhật, tôi nhận ra ra Dick quả thật không phóng đại.Ở nhiều lĩnh vực khác, người ta cũng hay dùng hình thức này để hỗ trợ song song với việc nói.Suốt đêm hôm qua tôi đã làm việc liên tục.Tư thế chủ động này sẽ giúp bạn điều khiển cuộc phỏng vấn diễn ra hiệu quả và sôi nổi.Thành công tốt đẹp, tôi đã tạo ra những tiếng cười rôm rả.Nếu bạn tìm thấy một vấn đề cuốn hút bạn, hãy cố gắng làm sao cho người đang nghe bạn cũng bị lôi cuốn theo.Nhưng đáng tiếc đó chỉ là vai diễn trên sân khấu…Thế là tôi cứ quanh quẩn ở đó, chờ đợi một cơ hội.Khi đã vượt qua được nỗi sợ cái micro, tôi tự yêu cầu mình phải làm được hai việc:Không biết lúc đó anh ấy có điều gì bực bội hay phiền muộn, không hiểu anh ấy có thích chương trình này hay không? Anh ta đã ăn tối hay chưa? Tóm lại là tôi không thể đoán được lý do là gì mà sự thể lại ra thế này:
